Tuesday, July 31, 2012

Vinh danh mẹ blogger Tạ Phong Tần

video Mẹ blogger Tạ Phong Tần tự thiêu 30/7/12 - sefl-immolation

http://www.youtube.com/watch?v=jkf1PWwKwVk

Mẹ blogger Tạ Phong Tần , 2


(Mẹ Việt)

Xin phân ưu cùng gia đình

Áp bức cuộc đời mẹ tự thiêu
Một mình lê gót bước chân xiêu
Mẹ là ngọn đuốc thiêng liêng ấy
Soi sáng dân gian ánh sáng nhiều.

Cái chết oan khiên thật tuyệt vời
Người người thương tiếc Mẹ Việt ơi
Kim
Liêng Mẹ hãy phù dân tộc
Cho non nước Việt  được sáng ngời.

Mẹ đã nhiều lần bị hỏi han
Tởm phường đạo tặc với công an
Bày mưu tính kế phi nhân bản
Bắt Mẹ nhân từ phải đấu con.

Mong mỏi hàng ngày với nước non
Phong Tần con hãy  cố lên con
Dù trong ngục tối con tìm thấy
Dấn bước chân đi chẳng mỏi mòn.

Thắp sáng đuốc lên chẳng lụy tàn
Cho đời tươi đẹp chốn nhân gian
Vì trong tranh đấu Mẹ tìm thấy
Cực lạc vi vu cõi niết bàn.

Mẹ Blogger Tạ Phong Tần


Mẹ , Mẹ là ngọn đuốc
Thắp sáng để soi đường
Đồng bào,Con,Cháu,Chắt
Tỏ rỏ sự hy sinh
Biết Mẹ đau đớn lắm
Nhưng Mẹ đã quyết lòng
Thức tỉnh mọi người dân
Xin đừng vô cảm nữa
Mẹ chết,Mẹ chẳng tiếc 
Hy vọng những ngày sau
Công bằng và Công lý
Sẻ phải được thực thi
Cộng sản làm gì có
Hạnh phúc với Tự Do
Ấm no là nghèo đói
Độc lập,đập lột thôi
Hạnh phúc ơi hạnh phúc
Vĩa hè với hàng ba*
Tự do ơi tự do
Tự Do,công an cướp
Cướp ngày còn chưa đủ
Cả lủ cướp đêm thêm
Xem chừng phải trừ khử
Bọn giải phóng nhân dân
*vĩa hè hoặc mái hiên nhà

Sunday, July 29, 2012

Biểu tình 22/7 điểm mặt 8 tên tay sai nguỵ Tàu !


Video biêu tinh 22/7 điểm mặt 8 tên tay sai cho Tàu

Hoàng Trường Sa hấp hối


Đáp lại đài truyền hình phản dộng bán nước HÀ NỘI

Biểu tình chống Trung cọng
Mất trật tự đã sao ?
Lương mày thuế tao đóng
( hay lĩnh lương tụi Tàu ? )

Sao đàn áp tụi tao?
Đoạn phim mày phỏng vấn
Toàn là những thằng hèn
Mày bố láo bố lếu
Nói đại diện người dân !!
Mày ỉ nắm trong tay
Loa, Đài và báo chí
Nói ba xàm ba láp
Lãnh lương tiền thuế tao !
Cô em va chú em
Làm việc cho báo Đài
Đất nước đang chảy máu
Còn Vô cảm là sao ?
Mày nên nhớ 1 điều !
Quyền bất khả xâm phạm
Là xuống đường biểu tình
Mới tự do dân chủ
Mày nói tao lợi dụng
Lấy dân chủ tự do
Để xuống đường biểu tình
Phá "chính quyền nhân dân" !?

Chính quyền vì nhân dân
Hay chính quyền của mày?
Tự chọn mày tự bầu
Sao phỉnh lừa người dân?
Tao nói một lần nữa !
Phim thời sự mày làm
Tin biểu tình kích động
Kích động thì đã sao ?
Kích động lòng yêu nước
Còn hơn mày thằng hèn
Hèn giặc ác với dân
Hãy thức tỉnh thức tỉnh
Hỡi những người lầm lỡ
Quay về với nhân dân
Anh có biết ngoài khơi 
Hoàng trường sa hấp hối !!!

Hoa Lài VIệt

Wednesday, July 25, 2012

Bán vé số

Người ta kể, lần nọ
Vào một tối mùa thu,
Ở thủ đô Đan Mạch,
Trời thấp, nhiều sương mù,

Có một người mảnh khảnh,
Đầu đội mũ cao vành
Đang thong thả đi dạo
Dọc bờ sông yên lành,

Một tay cầm cuốn sách,
Tay kia giơ lên trời,
Bắt những bông tuyết nhỏ,
Tuyết đầu mùa, đang rơi.

Bỗng có giọng lí nhí
Vang lạnh giữa trời đêm:
“Bác ơi, cháu xin bác
Mua giùm cháu bao diêm!”

Đó là một bé gái
Tuổi khoảng chín hay mười.
Áo rách, run vì lạnh,
Túi diêm đeo bên người.

Người kia ngồi xuống cạnh,
Kéo nó lại gần mình,
Xoa hai tay cho ấm
Rồi hỏi chuyện gia đình.

Mẹ chết, bố nát rượu,
Nợ, bị đuổi khỏi nhà.
Gia cảnh sa sút hẳn
Từ khi không còn bà...

Ông đưa hết cho nó
Số tiền mình mang theo.
Kể ra không nhiều lắm,
Vì chính ông cũng nghèo.

Rồi ôm nó thật chặt,
Ông đứng dậy, lại đi,
Đầu cứ vương vấn mãi:
Nên tặng nó cái gì?

Một đôi giày thật đẹp,
Một chiếc áo choàng bông?
Ừ, áo choàng cần lắm,
Rất cần trong mùa đông.

Thế mà rồi sau đó,
Vì công chuyện, đi xa
Vì nhiều chuyện khác nữa,
Nên khi quay về nhà

Ông mới nhớ đến nó,
Cô bé nghèo bán diêm
Co ro trong góc phố,
Thu mình giữa bóng đêm.

Ông nháo nhào tìm kiếm,
Chiếc áo bông trên tay.
Và khóc khi biết nó,
Chết trước đấy mấy ngày.

Vẫn bên góc phố ấy,
Ông ngồi, khóc trong đêm.
“Bác ơi, cháu xin bác
Mua giùm cháu bao diêm...”

“Bác ơi, cháu xin bác
Mua giùm cháu bao diêm...”
Lên đầu ông điểm bạc
Rơi những cánh tuyết mềm.

Cả thành phố rực rỡ
Vì đang là Nô-en.
Ông thấy nó đứng đó,
Co ro dưới cột đèn.

Lạnh, sao trời lạnh thế.
Tuyết rơi, lúc một dày.
Lửa, nó cần có lửa,
Sẵn bao diêm trên tay,

Nó quẹt một que nhỏ.
Ấm hơn, ấm hơn nhiều.
Tiếc que diêm quá ngắn,
Nên ấm chẳng bao nhiêu.

Mà trời thì vẫn lạnh,
Tuyết vẫn rơi, và rồi
Nó quẹt thêm que nữa,
Que nữa, que nữa thôi.

Nó biết nếu diêm hết,
Ngày mai sẽ nhịn ăn,
Bố đánh, nhưng vì lạnh,
Đánh thì đánh, không cần.

Sáng hôm sau, nó chết
Còng queo trên mặt đường.
Những mẩu diêm đen xạm
Bên xác nó còn vương.

2
Người đàn ông đang nói
Chính là Andersen,
Một nhà văn vĩ đại,
Một trái tim dịu hiền.

Câu chuyện này tôi đọc
Chắc lúc mới lên mười.
Giản dị và cảm động,
Nó theo tôi suốt đời.

Tôi nợ ông nhiều lắm,
Nhiều hơn một que diêm.
Ông dạy tôi đa cảm,
Thậm chí biết yếu mềm.

Tôi cũng từng đi dạo
Các phố Côpenha,
Có thể chính con phố
Ông đã từng đi qua.

Như ông, tôi thầm khóc,
Đi giữa phố Sài Gòn,
Nghe trẻ bán vé số:
“Chú mua giùm cho con...”

Những tiếng rao vé số:
“Chú mua giùm cho con...”
Sao cứ vang vọng mãi
Giữa các phố Sài Gòn?

Thế đấy, đời thế đấy,
Còn nhiều bé bán rong
Bán diêm, bán vé số,
Làm ta đau quặn lòng.

Tuesday, July 24, 2012

biểu tình


Hỏi bao giờ nước Việt nhục thế không?

Hai mươi ba năm trước 
sang Việt Nam cướp phá 
Hỏi ai kia gây nên cảnh oán thù, 
Xác dân Việt chết ngập rừng biên giới 
Bao phố, nhà bỗng chốc hóa thành tro! 

Biển Đông đấy đưa lưỡi bò ra liếm 
Rồi dã tâm cướp quần đảo Hoàng Sa, 
Cướp Tục Lãm, Lão Sơn, Nam Quan, Bản Giốc… 
Máu xâm lăng hiện nguyên thuở ông cha! 

Tội ác vậy sao vẫn kêu “đồng chí” 
Hai từ thôi bao người Việt phải mơ, 
Ồ ra thế kẻ thù hơn ruột thịt 
Có thuốc nào giải được thói u mê? 

Liệu không rõ hôm nay ai là giặc: 
- Kẻ xâm lăng hay người chống xâm lăng, 
- Người biểu tình phản đối quân xâm lược 
Hay những ai đang đàn áp biểu tình? 

Đất đai nữa cứ thi nhau cưỡng bức 
Cũng dàn ra bên có súng, có quyền, 
Bên dân bỗng thấy mình đâu khác giặc 
Ngẩng đầu lên chỉ thấy một màu đen! 

Lịch sử và nhân dân kia biết cả 
Đã bấy lâu gây bao cảnh oán hờn, 
Hãy dừng lại nếu thấy còn chưa muộn 
Hỏi bao giờ nước Việt nhục thế không! 


Sài Gòn. 7/2012. 

Em là ai ?


    Cô gái và rào cản

    Hỡi cô gái đứng gục đầu bên kia rào cản
    nhìn hình em mà tôi bỗng ngậm ngùi
    Cùng một con đường lại chia cắt hai nơi
    Tôi ở bên này còn em bên kia bờ chiến tuyến...
    Đảng bảo đất nước đã vẹn toàn, sao lòng người vẫn còn chia cắt
    Bên nầy biểu tình còn đàn áp bên kia!
    Em là ai? Khi HS-TS-VN mãi mãi không còn?
    và lúc đó em sẽ khóc bằng tiếng Tàu hay tiếng Việt?
    Hãy can đảm lên em, đạp tung xích xiềng rào cản
    Đứng về phía nhân dân
    Để tất cả hợp chung thành ngọn sóng
    Thì rào cản nào còn tồn tại hỡi em

    Kêu gọi đoàn thanh niên cộng sản !?


    Tỉnh dậy đi thôi

    Ngẩng mặt lên nhìn tổ quốc đang nhục 
    Nghe tiếng đau, rên siết của non sông 
    Nước lâm nguy dân nao nức xuống đường 
    Sao bạn đứng giăng thành hàng rào cản? 

    Ai đã buộc bạn làm người vô cảm 
    Khi giặc Tàu xâm chiếm Hoàng, Trường Sa 
    Chúng hung hăng bắn giết ngư dân ta 
    Chiếm biển đảo, cao nguyên, dời cột mốc 

    Bạn biết không Nam Quan và Bản Giốc 
    Đã từ lâu đảng cấu kết dâng Tàu 
    Bán tổ quốc cho giặc để làm giàu 
    Là tuổi trẻ, là sinh viên trí thức 

    Đừng bàng quan nhìn nhà tan nước mất 
    Thế giới này sẽ xóa mất Việt Nam 
    Thân nô lệ, bạn hỡi có đành cam? 
    Nếu biết nhục, ngước lên và nhìn thẳng 

    Như tổ tiên bốn ngàn năm kêu hãnh 
    Đã bao lần đánh đuổi Hán, Nguyên, Mông 
    Nhắn các anh người “quân đội nhân dân”, 
    Những công an, sống nên người đi bạn 

    Nợ trả vay, lưới trời ắt khó tránh 
    Tội hại dân, phản quốc, trời không dung 
    Bên cạnh bạn: còn con vợ, người thân 
    Tỉnh dậy đi, đừng mắt mù tai điếc! 

    Nhìn tấm gương: Ali, Murbarak, 
    Những bạo chúa: Saddam, Gadhafi… 
    Sống cường quyền, chết da cẩu bọc thây 
    Thức tỉnh ngay, từ bỏ đoàn rời đảng! 

    Vì nhân loại đã tởm kinh Các Mác 
    Từ Liên Xô đến Tiệp Khắc, Đông Âu… 
    Còn cộng sản người chẳng khác ngựa trâu 
    Loài cộng sản chỉ gieo thù, diệt chủng 

    Với: chủ trương, người bần cùng, ngu dốt 
    Để độc tôn, cho đảng sống lâu hơn 
    Để cướp ngày, bán nước và hại dân 
    Quê hương ta khắp mọi miền bị cướp 

    Quyền làm người, cướp luôn quyền yêu nước 
    Để rước Tàu vào giày xéo giang san 
    Hãy đứng về chung một khối toàn dân 
    Dẹp nội thù, đuổi ngoại bang chiếm nước..!

    23-7-2012

    Điện Biên Phủ - dối trá ?


    Đóng góp thêm sự thật cho bài viết “Những Sự Thật Không Thể Chối Bỏ” của Đặng Chí Hùng

    Truyền Tấn (Danlambao) - Muốn nhận dạng cái đầu của hệ thống MAO-HỒ để coi họ đã âm mưu gì đối với Việt Nam, chúng ta cám ơn hai nhà văn Jung Chang và Jon Halliday, hai vợ chồng, đồng tác giả quyển sách dày hơn 800 trang với tựa đề: “MAO: The Unknown Story.” Sách được phát hành năm 2005 do hai nhà xuất bản Anchor Books và Random House, được rất nhiều cơ quan truyền thông lớn trên thế giới ca tụng; quan trọng nhất là những bằng chứng sự thật. Báo TIME viết một câu ngắn gọn trên trang bìa: “An atom bomb of a book.”

    *

    Tôi rất khâm phục tinh thần và khả năng của Đặng Chí Hùng trong công trình viết loạt bài “Những Sự Thật Không Thể Chối Bỏ”, và tôi rất mến mộ tấm lòng của Đặng Chí Hùng đối với vận mạng của dân tộc, đất nước Việt Nam. 

    Trong bài thứ 10 nầy có lời phát biểu của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Và trong số trước đây Đặng Chí Hùng viết: “Nhà xuất bản Sự Thật – một cơ quan thuộc Đảng Cộng sản Việt Nam qua cuốn “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua”. Ở trang 73 của tác phẩm này, những người cộng sản Việt Nam đã cay đắng thú nhận:“Những người cầm quyền Trung Quốc... Họ lợi dụng xương máu của nhân dân Việt Nam để buôn bán với Mỹ... Họ muốn chia rẽ Việt Nam với Liên Xô và các nước XHCN khác”. 

    Điều này cho thấy người cộng sản, kể cả nhiều cán bộ cao cấp của đảng nghi ngờ họ bị Trung cộng “lợi dụng” nhưng chưa biết rõ rệt. Và họ chỉ mới đặt nghi ngờ vào Mao Trạch Đông mà chưa từng dám nghi ngờ Hồ Chí Minh. 

    Muốn nhận dạng cái đầu của hệ thống MAO-HỒ để coi họ đã âm mưu gì đối với Việt Nam, chúng ta cám ơn hai nhà văn Jung Chang và Jon Halliday, hai vợ chồng, đồng tác giả quyển sách dày hơn 800 trang với tựa đề: “MAO: The Unknown Story.” Sách được phát hành năm 2005 do hai nhà xuất bản Anchor Books và Random House, được rất nhiều cơ quan truyền thông lớn trên thế giới ca tụng; quan trọng nhất là những bằng chứng sự thật. Báo TIME viết một câu ngắn gọn trên trang bìa: “An atom bomb of a book.”

    Năm 14 tuổi Jung Chang là Hồng Vệ Binh thời Cách Mạng Văn Hoá của Mao. Đọc thêm về tiểu sử của Jung Chang: http://en.wikipedia.org/wiki/Jung_Chang

    Jung Chang
    Hai tác giả đã bỏ ra 12 năm nghiên cứu tài liệu, du lịch phỏng vấn hàng trăm nhân chứng để viết nên sự thật. Quyển sách lớn nầy đã viết lại toàn bộ cuộc đời, tư tưởng và hành vi ác độc của Mao Trạch Đông. Thỉnh thoảng mới có vài đoạn, vài trang liên quan đến Hồ Chí Minh và Cộng sản Việt Nam. Có lẽ chính vì đó mà chúng bị bỏ quên khi người ta viết về tội ác của Hồ Chí Minh. Nhưng chính những đoạn, những trang đó là cái đầu của con rắn độc hệ thống MAO-HỒ: 

    Trích dẫn, phỏng dịch (MAO – trang 14) Jung Chang và Jon Halliday viết:

    “Các yếu tố chính khác trong nhân tính của mình mà Mao đã nói ra bấy giờ là ông thấy rất vui trong biến động và tàn phá. “Đại chiến”, ông đã viết, “sẽ kéo dài như thiên đường và trái đất, và sẽ không bao giờ tàn… Khi chúng tôi đọc lịch sử, chúng tôi yêu thích thời gian chiến tranh liên tục diễn ra… làm cho việc đọc vô cùng thú vị. Khi đọc đến các giai đoạn hòa bình thịnh vượng, chúng tôi nhàm chán.”

    Mao nói tiếp: “Chúng tôi thích chèo thuyền trên biển động. Đi từ cuộc sống đến cái chết là để trải nghiệm biến động lớn nhất. Thật là huy hoàng, phải không?”

    Điều nầy lúc đầu nghe có vẻ kỳ quái, nhưng sau nầy khi hàng chục triệu người Trung Hoa chết đói dưới sự cai trị của ông, Mao nói với những người lãnh đạo thân cận rằng cái chuyện người chết không thành vấn đề và thậm chí cho rằng cái chết đó được nổi tiếng. Thường xuyên như vậy, ông chỉ áp dụng thái độ của mình đến những người khác nhưng không áp dụng cho chính mình. Trong suốt cuộc đời, ông đã bị ám ảnh với việc tìm kiếm những cách để ngăn chận sự chết, làm mọi thứ để có thể an toàn và tăng cường sự chăm sóc sức khỏe cho mình."

    Cái tư tưởng sát nhân diệt chủng trong đầu con rắn độc nầy đã được Hồ Chí Minh tôn sùng như bậc sư phụ toàn năng và đồng thuận với sư phụ áp dụng trên mọi lãnh vực, mọi địa bàn kể cả trên dân tộc và đất nước Việt Nam.

    Tiếp tục trích dẫn. (MAO – trang 561)

    “Vào tháng 5 năm 1953, khi Mao quyết định chấm dứt chiến tranh Triều Tiên, Mao gởi Sĩ Quan Trung Cộng thẳng từ Triều Tiên tới Đông Dương. Tháng 10 năm đó, Trung Cộng có được một bản chiến lược hành quân của Navarre, được đặt theo tên của Tư Lệnh Chiến Trường Pháp là Tướng Henri Navarre. CSVN có cố vấn trưởng Trung Cộng về quân sự là Tướng Wei Guo-qing, người mang bản chiến lược hành quân từ Bắc Kinh trao tận tay Hồ Chí Minh. Chính nguồn tin tình báo nầy đã giúp phía Cộng Sản quyết định đánh Điện biên Phủ, một căn cứ của Pháp nằm về phía Tây Bắc Việt Nam, nơi mà bộ đội CSVN được cố vấn và quân viện khổng lồ từ Trung Cộng, đã chiến thắng vào tháng 5 năm 1954.

    Quân Cộng sản chiếm Điện Biên Phủ ngày 7 tháng 5, và Chính Phủ Pháp sập đổ ngày 17 tháng 6. Đây là lúc Trung Cộng bước vào hành động. Ngày 23 Chu-Ân-Lai gặp Thủ-Tướng Pháp là Pierre Mendès-France ở Thụy Sĩ, không có mặt đại diện CSVN, và họ đạt được một thỏa thuận (chia đôi đất nước Việt Nam)

    Bấy giờ Chu mới ép CSVN phải dàn xếp chấp nhận điều kiện mà Chu đã thỏa thuận với Pháp, dù nó kém xa những gì CSVN hy vọng. Một lãnh tụ tương lai của CSVN là Lê Duẩn đã nói rằng Chu hăm dọa “nếu CSVN tiếp tục chiến đấu, họ phải tự lo lấy. Chu sẽ không giúp nữa và Chu gây áp lực chúng tôi phải ngưng chiến.” 

    Hồ Chí Minh ra lệnh cho người phụ trách đàm phán là Phạm Văn Đồng phải chấp nhận trong nước mắt. 

    Tiếp tục trích dẫn (MAO – trang 470)

    Tháng 11 năm 1962 Mao cho thành lập một ủy ban đặc nhiệm đứng đầu là Chu Ân Lai để huy động hàng trăm ngàn người lo sản xuất Bom nguyên tử trong vòng hai năm.

    Làm thế nào bảo vệ Bom và các căn cứ nguyên tử là nỗi lo thường trực của Mao, vì các cường quốc Anh, Nga, Mỹ sẽ có cuộc họp bàn việc cấm thí nghiệm nguyên tử (Nuclear Test Ban) vào tháng 7 năm 1963. Kennedy, Tổng Thống Mỹ, muốn tìm cách hạn chế hoặc đề phòng Trung cộng phát triển nguyên tử. Ông nói trong một cuộc họp báo ngày 1 tháng 8 nhấn mạnh rằng Trung Cộng có nguyên tử là “Stalinist,” “với một Chính phủ tự xác định dùng chiến tranh làm phương tiện để thành công tối đa – là một chính phủ áp đặt một hoàn cảnh nguy hiểm hơn bất cứ hoàn cảnh nào mà chúng ta đối diện kể từ khi chấm dứt Đệ Nhị Thế Chiến… cho nên bây giờ chúng tôi muốn có tiến trình làm giảm cái viễn cảnh xấu đó…”

    Tổng Thống Kennedy bị ám sát tháng 11 năm 1963. Mao nói với Bộ Trưởng Quốc Phòng An-Ba-Ni là Kennedy bị vua dầu hỏa (oil king) ám sát!

    Các căn cứ nguyên tử của Mao bị phát hiện bởi phi cơ trinh sát Mỹ. Mao lo lắng bị oanh tạc nên ông phải đánh vài ván bài. Mao ủng hộ các phong trào chống Mỹ ở các nước gần Mỹ như Panama và Dominican Republic. Nhưng những nơi đó chỉ chống Mỹ bằng lời nói.

    Có một nơi gần Trung Quốc, nơi đã có người Mỹ, đó là Việt Nam. Cuối năm 1963, miền Nam Việt Nam có khoảng 15,000 cố vấn quân sự Mỹ. Kế hoạch của Mao là tạo tình huống làm cho Mỹ phải gởi thêm quân đội vào miền Nam, ngay cả có thể xâm chiếm miền Bắc giáp giới với Trung quốc. Được như vậy, nếu Mỹ oanh kích những căn cứ nguyên tử của ông ta, bộ binh Trung quốc sẽ tràn vào Việt Nam và bao trùm quân Mỹ như đã xảy ra ở chiến tranh Triều Tiên. Để thực hiện kế hoạch nầy, năm 1964 Mao thúc ép CSVN đẩy mạnh chiến tranh Đông Dương. Mao huấn thị Bắc Việt tránh đụng độ lớn, và cào xới khắp diện địa… biến thành cuộc chiến rộng lớn là tốt nhất. Mao bảo Bắc Việt phải đưa thêm Bộ Đội vào miền Nam, và đừng sợ sự can thiệp của Mỹ. Ông ta nói, cùng lắm là như chiến tranh Triều Tiên. Bộ đội Trung Cộng đã sẵn sàng. Nếu Mỹ tấn công Bắc Việt, Bộ Đội Trung Cộng sẽ tràn qua ngay, họ đang muốn có chiến tranh.

    Mao bảo Bắc Việt phải leo thang chiến tranh tới các nước láng giềng là Lào và Thái Lan. Đặc biệt phải xây dựng lực lượng du kích tại Thái nơi có căn cứ quân sự Mỹ.

    … Kế hoạch của Mao, sau nầy Chu-Ân-Lai đã nói cho Tổng Thống Nasser của Egypt, là kéo Quân Đội Mỹ vào Việt Nam tối đa để làm “chính sách bảo hiểm” cho Trung Quốc chống lại việc Mỹ có thể tấn công Trung quốc bằng nguyên tử, vì chúng tôi sẽ có vô số thịt tươi của chúng ở gần móng vuốt của chúng tôi. Chúng càng gởi nhiều lính tới Việt Nam thì chúng tôi càng vui vì cảm thấy chúng nằm trong sức mạnh của chúng tôi; chúng tôi có thể lấy máu chúng… Chúng sẽ ở gần Trung Quốc… trong tay chúng tôi. Chúng… sẽ là những con tin của chúng tôi.”

    Đọc tới đây, không hiểu anh chị nào hằng tôn vinh Hồ Chí Minh như một cha già dân tộc, cảm thấy thế nào khi biết sự thật “cha già” của mình vâng lời Mao đem đất nước Việt Nam làm bãi chiến trường, đem bao nhiêu triệu xương máu con dân Việt Nam làm lá chắn bảo vệ biên giới và các căn cứ nguyên tử của Trung Cộng? 

    Sau khi quyển sách nầy được xuất bản, đã có một buổi điểm sách khá quan trọng do đài Á Châu Tự Do phỏng vấn nhà báo Bùi Tín, và được thực hiện trong 4 video trên Youtube.

    Mặc dù ông Bùi Tín cho biết đã bỏ ra 20 ngày để đọc quyển sách nầy một cách say mê, nhưng khi được hỏi về ảnh hưởng của MAO đối với Việt Nam, Bùi Tín không bình luận một sự thật nào đã được nêu lên trong bài viết hôm nay. Trong bộ DVD Sự Thật Về Hồ Chí Minh của Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ cũng không trích dẫn tài liệu nầy. Vì vậy, thật tình tôi không biết ông Bùi Tín đã vô tình bỏ sót, hay cố ý.

    Kính mời quí vị theo các link sau đây để nghe và thẩm định:

    DVD Sự Thật Về Hồ-Chí-Minh:

    Tôi xin mượn vài đoạn thơ của Nguyễn Chí Thiện để kết thúc:

    Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
    Nó là tên trùm đao phủ năm nào
    Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
    Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!

    … Ôi, Độc lập, Tự do!
    Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
    Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
    Nhưng nay mà vẫn còn có người mơ hồ nghe nó
    Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thật to!
    NCT, 1968

    thờ ơ ?


    Ở đời luôn vẫn vậy. 
    Cái tốt đẹp có nhiều. 
    Cái xấu xa không ít. 
    Nhưng phải nói một điều, 

    Rằng còn có cái khác, 
    Có hàng ngày, hàng giờ, 
    Ác hơn cả cái ác, 
    Đó là sự thờ ơ. 

    Thờ ơ với cái thiện, 
    Thờ ơ với cái tà. 
    Thờ ơ với tất cả 
    Chỉ mình ta biết ta. 

    Thờ ơ với vận nước, 
    Thờ ơ với dân tình. 
    Với công an đàn áp, 
    Với cả người biểu tình. 

    Thế đấy, ngẫm mà sợ, 
    Vừa sợ vừa đau lòng, 
    Khi sự thờ ơ đó 
    Hiện đang là số đông. 

    Vì thiếu năng trí tuệ? 
    Vì trầm cảm, thất tình? 
    Không, đó là thái độ 
    Chỉ biết sống vì mình. 

    Đáng sợ hơn, trong họ 
    Quả có không ít người 
    Trẻ, thông minh, có học 
    Mà thờ ơ, phớt đời. 

    Cứ như thể họ nghĩ 
    Đất nước thân yêu này 
    Hoàn toàn của người khác, 
    Đây không biết, không dây. 

    Cứ như thể những việc 
    Đang diễn ra xung quanh 
    Không liên quan đến họ, 
    Không phải việc của mình. 

    Thật đau, các bác ạ, 
    Đau gấp đôi, gấp ba, 
    Giật mình thấy trong họ 
    Có người thân của ta. 

    Xin nhắc lại lần nữa: 
    Trong tình hình bây giờ 
    Ác hơn cả cái ác, 
    Đó là sự thờ ơ. 

    Sunday, July 22, 2012

    Biểu tình 22/7


    Tôi nhớ nước, nhớ non và nhớ biển
    Tôi nhớ người la thét gọi Hoàng Sa
    Tôi nhớ anh, nhớ chị, nhớ cụ già
    Các bạn trẻ khóc òa gọi tên Tổ Quốc

    Hoàng Sa là của Việt Nam
    Trường Sa là của Việt Nam
    Tại sao bọn bá quyền Tàu cộng ngang nhiên xâm lấn
    Lũ tà quyền dửng dưng ngăn cấm
    Lòng yêu quê hương đất nước Lạc Hồng
    Có ai hèn như chế độ này không
    Hèn và ác mang tên loài Việt cộng

    Hai mươi hai tháng bảy
    Trăm cây số đường dài
    Lòng luống những mê say
    Biểu tình là yêu nước
    Sài Gòn đà phía trước
    Vườn hoa chẳng thấy ai???
    Sao nghe những đắng cay
    Khóc mà không nước mắt

    Gọi anh Hoàng, anh Phúc
    An ninh đã bắt tôi (ngày 1.7)
    Uống ly cà phê chơi
    Mong các anh giáo huấn

    Làm mất lòng tàu cộng
    Chiến tranh sẽ khơi mào
    Xương máu của đồng bào
    Sẽ rơi trong tích tắc.

    Cần đánh thì phải đánh
    Ai chẳng tiếc máu xương
    Nhưng Tổ Quốc quê hương
    Cần bảo toàn nguyên vẹn
    Thôi lần sau tôi hẹn
    Sẽ gặp lại các anh
    Chúc sức khỏe an lành
    Gửi lời chào tạm biệt!
    22.7.2012
    Lũy Thép

    Bác cháu ta cùng nhau bán lấy nước ?!


    Mai ta đi biểu tình
    Chống giặc Tàu xâm lược
    Biểu tình là yêu nước
    Yêu nước phải biểu tình

    Mai ta đi biểu tình
    Chống giặc đang cướp nước
    Chỉ có quân bán nước
    Mới ngăn cản biểu tình


    Chào anh Cách Mạng,

    Cứ theo cách gọi của các anh đã “đại thắng mùa xuân”, thì anh là “Cách mạng”, và người viết những dòng này là “Ngụy”. “Được làm vua thua làm giặc”. Vua và giặc xưa nay không đội trời chung, chứ đừng hòng ngồi đó mà nói chuyện “giao lưu văn hoá” giặc - vua - vua - giặc, thư thiếc meo miếc như thế này. Nhưng nhờ vào chính sách khoan hồng nhân đạo của vua cách mạng, giặc ngụy chẳng những đã được tha chết, mà còn được đi học tập cải tạo, mặc dù chết còn... sướng hơn, để trở về với nhân dân xây dựng và bảo vệ đất nước đã sạch bóng quân thù.
    Thế mà hôm nay đất nước lại thù lù một đống Tàu Phù xâm lược ngoài biển đảo lẫn trên đất liền, với sự tiếp tay của bọn phản động trong nước ngày một lộng hành ngang ngược, chống lại kỷ cương phép nước, chà đạp lên lòng ái quốc và truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc mình. Chính vì sự mất còn của Tổ quốc, và nhận thức được rằng thù trong nguy hiểm hơn giặc ngoài, nên Ngụy mới “vượt tường lửa” ngăn cách giặc - vua để có meo này gửi anh cách mạng về bọn phản động cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mả tổ. 

    Thưa anh Cách mạng, 

    Biết phận mình là Ngụy, nhưng nói đến giữ nước (với anh Cách mạng) là phải vận dụng lời bác Hồ dạy: “Ngày xưa các Vua Hùng đã có công dựng nước, hôm nay Bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước”.

    Nhưng nói thế là nói cho phải lễ; chứ nhìn ra bên ngoài, mọi người có trí khôn đều thấy tất thảy các nước khác trên thế giới kim cổ bắc nam đông tây, dù thiếu cái diễm phúc có được một ông “bác” của mọi thế hệ (tức ông Bành Tổ có sống lại cũng phải xuống hàng cháu) như Việt Nam ta, nhưng công dân nước nào cũng đều biết bổn phận và trách nhiệm bảo vệ nước họ, kể cả các nước Cao, Lèo, thậm chí bộ lạc bên Châu Phi, và không ai có quyền ngăn cản người dân biểu tình chống xâm lăng.

    Ấy vậy mà nay Việt Nam ta đang bị giặc Tàu xâm lăng thực sự qua những hành động mà mọi người đã biết. Đánh chiếm Lão Sơn, tiếm đoạt Nam Quan, di chuyển cột mốc biên giới vào sâu lãnh thổ ta, vào trong vùng lãnh hải thuộc chủ quyền Việt Nam ta để cướp cá, khoan dầu, lại còn húc chìm, cướp tàu, đánh đập, bắt làm con tin đòi tiền chuộc dân ta và ngụy trang dưới nhiều hình thức khác, như thuê rừng đầu nguồn, khai thác bô xít Tây Nguyên, xây dựng phố Tàu, lập bè nuôi cá, thuê đất trồng khoai lang v.v... 

    Trước nguy cơ nước đang mất dần, dân ta như mọi dân nước khác ngoài tinh thần trách nhiệm giữ gìn cõi bờ là bản năng sinh tồn trời sinh lại có thêm lời dạy vừa là mệnh lệnh của bác bên tai "bác cháu ta phải giữ lấy nước", đã mấy lần xuống đường biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và tinh thần quyết chí chống xâm lược Tàu.

    Ấy vậy mà lần nào cũng bị bọn phản động làm khó dễ bằng đủ cách. Trước ngày biểu tình, chúng đã cho người đi đến tận nhà đồng bào yêu nước hù doạ, cấm cản, đừng đi vì “đã có nhà nước lo”. Khi biểu tình thì chúng giả dạng côn đồ chụp giật nón lá ghi chữ HS-TS-VN lại đạp vào mặt bắt về... đồn Công An, hay tống vào trại phục hồi nhân phẩm của... nhà nước.

    Ngụy này mà còn sôi gan lên huống hồ là anh Cách mạng! Chúng ta phải làm sao đây, như lời bác dạy “các cháu phải giữ nước” để khỏi phụ lòng bác đã nhọc công đi tìm đường cứu nước.

    Meo vắn tình dài. Chúc anh Cách mạng mọi điều tốt lành.

    Hẹn ngày mai Cách mạng và Ngụy gặp nhau trong cuộc biểu tình chống giặc Tàu xâm lược và chống luôn quân nhu nhược là bọn phản động cấu kết với kẻ thù truyền kiếp làm mọi cách để hủy diệt lòng yêu nước và tinh thần chống xâm lăng của nhân dân ta.

    Ngụy Văn Tèo